Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
“Nếu mình dùng chính máu của mình để viết kinh, chắc hẳn đó sẽ là một sự phát tâm rất lớn.”
Ý nghĩ ấy đã ở trong lòng Quảng Hiếu một thời gian khá dài.
Nhưng nhiều khi chúng ta chỉ hiểu “tâm huyết” như sự nhiệt tình hay cố gắng.
Cho nên tâm huyết là đem cả tấm lòng và sinh lực của mình đặt vào một việc thiện lành.
Không phải làm cho có.
Không phải nói cho hay.
Ngày xưa có một người cư sĩ rất kính Phật.
“Nếu mình dùng chính máu của mình để viết kinh, chắc chắn lòng thành ấy sẽ khiến chư Phật cảm động.”
“Bạch Hòa Thượng, con vì lòng thành nên chép kinh bằng máu. Xin ngài xem giúp con có được chút công đức nào không?”
Ngài hỏi:
Nhưng nếu ông sống đúng lời kinh, thì cả cuộc đời ông sẽ trở thành một bộ kinh sống.
Đó chỉ là máu của thân – Thân huyết.
Tâm huyết không phải là máu từ thân thể, mà là tấm lòng, trí tuệ và cả cuộc đời mình đặt vào việc thiện lành.
Thân huyết có thể viết nên một trang kinh.
Nhưng tâm huyết có thể viết nên cả một cuộc đời.
Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu
Kính bút 
