Chương trình chia sẻ giáo lý Phật Pháp tối thứ Tư hàng tuần chủ đề: “BỐN LOẠI NGỰA TRÊN ĐƯỜNG TU – NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH TRONG NĂM BÍNH NGỌ”

️ BỐN LOẠI NGỰA TRÊN ĐƯỜNG TU – NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH TRONG NĂM BÍNH NGỌ
Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Tối mùng 2 Tết, Quảng Hiếu đã cùng đại chúng chia sẻ đề tài: “Bốn loại ngựa trên đường tu.”
Không phải để nói chuyện loài vật.
Cũng không phải để phân loại ai cao thấp.
Mà là để mỗi người lặng nhìn lại chính mình trên hành trình tu học rất thật, rất đời thường.
Hôm qua chúng ta quán chiếu hình ảnh Bạch Long Mã. Một vị vốn là rồng… Nhưng chấp nhận làm ngựa.
Không bay cao.
Chỉ đi xa.
Không phô diễn.
Chỉ bền bỉ.
Và hôm nay, bài pháp tiếp tục mở ra một câu hỏi quan trọng:
Nguy hiểm nhất trên đường tu không phải là đi chậm.
Mà là tưởng mình đang đi… nhưng thật ra đang đứng.
Đứng trong tập khí cũ.
Đứng trong cái tôi.
Đứng trong hình thức tu tập mà nội tâm không chuyển.
Đức Phật từng ví người tu như bốn loại ngựa:
Có người thấy bóng roi đã chạy thấy vô thường là tỉnh.
Có người cần một roi mới bước khi biến cố chạm tới mới quay đầu.
Có người phải nhiều roi đời mới chịu đổi thay.
Và cũng có người… Roi đời đến đâu vẫn không nhúc nhích.
Nghe thì đơn giản. Nhưng thật ra là chiếc gương rất thật để soi lại mình. Bài pháp không nhằm phán xét ai.
Chỉ là lời mời nhẹ nhàng …
️ Mình đang là con ngựa nào trên đường tu?
️ Mình có đang nghe pháp… Mà chưa chạm vào mình không?
️ Mình có đang nói vô thường… Nhưng vẫn sống như thể đời còn rất dài?
Năm mới không cần phát nguyện lớn.
Chỉ cần:
Thấy bóng roi… Thì bước.
Tỉnh nhanh hơn hôm qua một chút. Và đừng dừng lại giữa đường và bỏ tu …
Chậm cũng được. Miễn là: Còn đi… Đừng bỏ tu …
Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu ✍

Bài viết khác