Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng,
Thầy dặn con giữ một lòng
Giữa bao nặng nhẹ xuôi dòng thế gian
Chớ rời lẽ đạo cao sang
Dẫu cho sóng gió phủ ngang lối về
Đường tu thử thách trăm bề
Một phen ngã dạ, công phu rã rời
Việc đời còn lại trong đời
Như mây qua núi, như lời gió bay
Thầy dạy con giữ nghĩa tình
Bạn bè sau trước một lòng thuỷ chung
Biết tha thứ, biết khoan dung
Lời mềm như nước, chớ dùng lời thô
Dắt nhau qua những nẻo đường
Cùng vun công quả, cùng nương đạo hiền
Thiệt thòi xin nhận phần mình
Vô vi phẩm hạnh Thầy dành cho con
Giữa đời mưu sinh sớm hôm
Lấy công chân chính nuôi thân qua ngày
Chớ vì lợi nhỏ tham sân
Mà quên nhân nghĩa, mà gần gian manh
Vàng đầy rương, bạc đầy kho
Cũng không mua được giấc mơ an lành
Ác gian cũng chỉ một đời
Nghèo mà trong sạch, thảnh thơi kiếp người
Thầy dạy con giữ lòng từ
Xem muôn sinh mạng như mình mà thương
Không vì giận dữ, thù hằn
Mà gây tổn hại đến thân mạng người
Biết dừng tay trước khổ đau
Biết lui một bước, giữ nhau yên lành
Không sát sinh, ấy lành thay
Một niệm thương khởi, muôn đời bình an
Thầy dặn con chớ ôm sân
Hờn giận chỉ khiến tâm trần thêm sâu
Muôn kinh đều chỉ một câu
Lòng rộng thì đạo nhiệm mầu hiển ra
Bao ly tán khởi từ sân
Bao khổ não gốc cũng nằm nơi đây
Giữ Nhẫn, giữ Chính pháp này
Cực Lạc chẳng ở đâu xa ngoài lòng
Thầy mong con giữ công phu
Dẫu cho bận rộn, vẫn tu mỗi ngày
Giữa đời chen chúc đổi thay
Một niệm quay lại, lòng ngay an bình
Lúc rảnh việc chợ, việc đồng
Lấy Kinh, lấy Chú làm bạn tri âm
Học không chỉ để thuộc lòng
Mà cho lời Phật thấm dần vào tâm
Thầy khuyên con sống vì người
Thương già yếu, giúp kẻ đời khốn nguy
Tuỳ duyên chẳng nệ làm chi
Một tay nâng đỡ khi người cần con
Phúc kia không tiếng không hình
Nhưng bền hơn đá, lâu hơn tháng ngày
Giữa đời mấy kẻ còn hay
Giữ cho được tấm lòng ngay giữa trần
Thầy khuyên con chớ ngại đường
Gian lao là học yêu thương giữa đời
Phật – Thánh đâu nỡ phụ người
Giữ tròn thệ nguyện, trước sau một lòng
Núi cao hay vạn dặm dài
Chỉ là thử thách của người đi xa
Một niệm son sắt không nhòa
Luân hồi tự rụng, tử sinh tự tan
Thầy mong con sống ôn hòa
Có thêm tri kỷ, bớt đi oán thù
Tu là biết hạ mình tu
Nhận phần lỗi trước, dù chưa hẳn mình
Lời nói thuận cả ngoài trong
Chớ ham hơn thiệt để lòng ai đau
Đủ ăn, đủ ấm là giàu
Mênh mông ham muốn chỉ sâu não phiền
Mười điều, Thầy gói một tâm
Phật – Pháp – Tăng gốc con ơi chớ rời
Ơn cha mẹ, nghĩa gia đình
Ơn đời, ơn nước, ơn tình tổ tiên
Thầy không trao ngọc trao vàng
Chỉ trao một mạch đạo vàng cho con
Bao nhiêu tâm huyết gửi tròn
Nén trong câu chữ, mong con giữ lòng.
Nam Mô Thường Tinh Tấn Bồ Tát Ma Ha Tát.
Câu này không phải lời khen, mà là lời giao phó.
