Hôm nay đoàn về lễ tại Côn Sơn, trời đổ mưa nhẹ lất phất …
Cơn mưa ấy… nếu nhìn bằng tâm thường, có thể là bất tiện.
Nhưng nếu nhìn bằng tâm tri ân, lại thấy ấm lòng và linh thiêng lạ lùng.
Bởi nơi đây gắn với Nguyễn Trãi – Một bậc trung thần, một bậc trí giả, người đã đem tâm huyết phụng sự non sông, mà cuộc đời lại trải nhiều đoạn truân chuyên.
Côn Sơn cũng là nơi gắn với quê ngoại của ông, nơi ông từng lui về ở ẩn, đọc sách, làm thơ, lắng nghe tiếng suối và suy ngẫm việc đời.
Chính nơi này đã đi vào văn học với những câu thơ bất hủ:
Côn Sơn suối chảy rì rầm,
Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai…
Nhưng đời người tài đức ấy… lại không chỉ có thơ và suối biếc.
Năm xưa, trong vụ án Lệ Chi Viên, vua Lê Thái Tông đột ngột băng hà sau chuyến tuần du. Giữa lúc triều đình rối ren, lời buộc tội nổi lên quá nhanh… quá nặng.
Nguyễn Trãi bị quy tội giết vua.
Không chỉ riêng một người chịu nạn… mà cả gia tộc bị liên lụy theo hình án tru di.
Bao người vô tội cũng bị cuốn vào cơn sóng dữ của thời cuộc.
Mãi hơn hai mươi năm sau, vua Lê Thánh Tông mới minh oan, trả lại danh dự cho người trung nghĩa.
Nghĩ đến đó… Quảng Hiếu rất đồng cảm.
Bởi đời tu của mình… cũng từng đi qua không ít oan trái.
Có những điều mình không làm… mà vẫn mang tiếng.
Có những việc xuất phát từ tâm tốt… mà lại bị hiểu sai.
Có những lúc chỉ muốn lặng im… vì biết nói thêm cũng khó ai hiểu hết.
Nhưng rồi nhìn về người xưa… thấy nỗi mình nhẹ lại.
Nỗi oan của Nguyễn Trãi còn lớn gấp bao lần.
Một người mang tâm vì nước… mà chịu tiếng phản nghịch.
Một bậc trung lương… mà phải chết trong hàm oan.
Một gia tộc… mà cùng chịu tai ương theo thời cuộc.
Nghĩ vậy để lòng mình dịu xuống.
Nghĩ vậy để bớt trách đời.
Nghĩ vậy để học nhẫn nhịn mà tu hành…
Cho nên dân gian vẫn truyền nhau:
Mưa Côn Sơn…
Không chỉ là mưa của trời đất,
Mà như giọt nước âm thầm,
Rơi thay tiếng thở dài của lịch sử.
Hôm nay đoàn về đây, đúng lúc trời mưa…
Xin được xem như một sự cảm ứng nhẹ nhàng.
Mưa rửa bụi đường xa.
Mưa làm mềm lòng người cứng cỏi.
Mưa khiến bước chân hành hương chậm lại… để biết thương hơn.
Mưa như nén hương vô hình… dâng người xưa.
Có những chuyến đi nắng đẹp để ngắm cảnh…
Nhưng cũng có những chuyến đi gặp mưa… để nhớ mãi trong lòng.
Nguyện cho cơn mưa hôm nay trở thành mưa lành…
Tưới mát tâm can, gột sạch muộn phiền,
Để ai rời Côn Sơn cũng mang theo một chút lắng sâu… và một chút thương người.