TÂM ĐÚNG RỒI – CÂU, CHỮ KHÔNG CÒN QUÁ QUAN TRỌNG. CHỮ CÓ THỂ SAI – TÂM KHÔNG ĐƯỢC LẠC

Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Chuyện kể rằng …
Ở một miền quê heo hút của đất Việt, nơi sáng nghe tiếng gà gáy vọng từ triền đồi, chiều khói bếp bảng lảng trên mái rạ, có một bà lão sống lặng lẽ trong căn nhà tranh nép bên sườn núi. Chồng mất sớm, đứa con trai duy nhất cũng đã rời bà từ lâu. Quanh năm, bà nương vào một khoảnh nương nhỏ trồng ngô, trồng đậu, đủ bữa rau cháo qua ngày.
Bà không biết chữ. Cả đời lam lũ, quen cúi mặt trước đất đai nắng mưa hơn là ngước nhìn xa xôi. Nhưng càng về già, lòng bà càng nặng. Những đêm mưa gió, bà hay trằn trọc nghĩ ngợi: Không biết mình có gây lỗi lầm gì trong đời, mà sao khổ cứ theo mãi thế này?
Nghĩ vậy rồi sinh lo, sinh sợ, giấc ngủ chẳng còn yên.
Nghe người trong vùng kể rằng niệm Phật, trì chú thì tâm được dịu, bà lân la hỏi han. Một lần, có người hành hương đi ngang bản, thấy bà ngồi một mình trước hiên nhà, liền dừng lại thăm hỏi. Nghe bà giãi bày, người ấy hiền hòa nói:
Nếu bà thật lòng muốn nương tựa, thì cứ niệm Lục Tự Đại Minh của Quán Thế Âm Bồ Tát. Không cầu gì lớn, chỉ để tâm được yên.
Người hành hương đọc chậm từng tiếng:
Om Ma Ni Pad Me Hum.
Bà lão nghe, cố ghi nhớ. Nhưng già rồi, tai nghe được mà miệng nói không tròn. Trên đường về, bà cứ lẩm nhẩm nhắc lại, rồi đọc trệch đi lúc nào không hay. Sáu chữ ấy, qua miệng bà, trở thành một âm quen, mộc mạc, vụng về như chính đời bà.
Bà đọc thành: “Om Ma Ni Pad Me Mai.”
Bà không biết mình đọc đúng hay sai. Bà chỉ biết mỗi khi niệm lên, lòng bớt run, ngực bớt nặng, đêm ngủ sâu hơn. Thế là bà tin.
Để tự nhắc mình tinh tấn, bà bày ra một cách rất quê. Bà lấy hai cái bát sành: Một bát để trống, một bát đựng đầy đậu tương. Mỗi lần niệm xong một câu, bà nhặt một hạt đậu bỏ sang bát kia. Khi bát kia đầy, bà lại đổi chiều, nhặt ngược trở lại. Cứ thế, đều đều, không tính ngày tháng.
Bà không cầu linh ứng. Bà chỉ mong tâm mình yên.
⏳ Ba mươi năm trôi qua như khói bếp chiều.
✨ Rồi một buổi sớm, khi ánh nắng vừa chạm hiên nhà, bà niệm xong một câu như mọi ngày. Bỗng nhiên, một hạt đậu tự động nhảy từ bát này sang bát kia. Bà sững người. Rồi hạt thứ hai. Rồi hạt thứ ba. Không cần bàn tay run rẩy của bà nữa.
️ Bà không hiểu chuyện gì xảy ra. Bà chỉ thấy lòng mình nhẹ như mây. Bà nghĩ đơn giản: Chắc mình đi không lạc đường.
Từ đó, bà càng niệm đều hơn, hiền hơn, vui hơn.
‍♂️ Một hôm, có một vị tăng sĩ vân du ngang qua bản. Khi đi tới gần căn nhà tranh ấy, vị ấy bỗng thấy một luồng sáng ấm áp tỏa ra không chói mắt, không rực rỡ, mà hiền hòa như ánh trăng. Vị tăng sĩ lấy làm lạ, liền ghé vào thăm.
❓ Nghe bà kể mình chỉ niệm một câu suốt mấy chục năm, vị tăng sĩ chợt nói:
“Bà ạ, câu chú ấy bà đọc chưa đúng âm.”
Nghe vậy, bà lão như bị ai rút mất hơi thở. Ba mươi năm, bà tưởng mình đã làm đúng. Giờ mới hay là sai. Nước mắt chảy xuống hai cái bát đậu. Từ lúc bà đổi sang cách đọc mới, những hạt đậu không còn nhảy nữa.
Vị tăng sĩ rời đi. Nhưng ngoái đầu nhìn lại, thấy ánh sáng nơi căn nhà tranh đã tắt. Chỉ còn một mái nhà buồn bã giữa núi đồi. Vị ấy chợt hiểu ra điều gì đó, liền quay lại.
Vị tăng sĩ chắp tay nói …
“Bà đừng lo. Không phải bà sai. Cái đúng của bà nằm ở lòng thành, không nằm ở âm thanh. Bà cứ niệm như xưa, tâm bà đã hợp đạo rồi.”
Nghe vậy, bà lão òa khóc. Không phải vì buồn, mà vì nhẹ. Bà lại ngồi xuống, niệm câu chú quen thuộc của mình: Om Ma Ni Pad Me Mai.
✨ Và rồi, những hạt đậu lại nhảy nhẹ nhàng, đều đặn, như chưa từng có gián đoạn. Ngôi nhà lại tràn đầy sinh khí …
️ Vị tăng sĩ lặng lẽ rời đi. Khi lên tới đỉnh đèo, ngoái đầu nhìn lại, thấy ánh sáng ấm áp ấy lại lan ra, soi sáng cả một góc núi.
CỐT LÕI CÂU CHUYỆN – ĐIỀU MUỐN GỬI TỚI ĐẠI CHÚNG
Câu chuyện này không phải để bàn đúng hay sai của một chữ Hum, Hôm hay Mai.
Cũng không phải để khuyến khích đọc sai thần chú.
Mà để nhắc chúng ta một điều rất căn bản trong Phật pháp:
️Văn tự là phương tiện.
Thành tâm và nhất tâm mới là cốt lõi.
Lục Tự Đại Minh Chú vốn do Phật A Di Đà truyền cho Quán Thế Âm Bồ Tát, là pháp môn nhiếp tâm, quay về tự tính.
⚖️ Khi tâm tán loạn, đọc đúng chữ vẫn chỉ là âm thanh.
Khi tâm nhất, đọc mộc mạc vẫn có thể tương ưng.
Bà lão trong câu chuyện không hiểu Phạn ngữ. Không phân biệt đúng sai, không cầu thần lực. Chỉ có một tấm lòng chân thật và một niệm bền bỉ suốt ba mươi năm.
✨ Chính niệm ấy làm cho hạt đậu nhảy.
Không phải vì chữ “Mai” hay chữ “Hum”.
LỜI KẾT
‍♂️ Người quê mùa có thể đi đúng đường.
Kẻ thông minh vẫn có thể lạc lối.
Khác nhau không ở chỗ biết nhiều hay ít, mà ở chỗ có thật lòng hay không.
Xin đại chúng nhớ cho: Niệm Phật, trì chú, tụng kinh. Điều quan trọng nhất không phải là miệng mà là Tâm.
Phật Có Ứng Linh Bởi Tâm Thành Tín
Tu Viên Quả Phúc Do Trí Vững Rèn
✍️ Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu kính bút