Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Nam Mô Hương Tích Quán Thế Âm Bồ Tát.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Khóa lễ Ngũ Bách Hồng Danh Quán Thế Âm Bồ Tát tại động Hương Tích đã khép lại…
Nhưng đến giờ…
Lòng Quảng Hiếu vẫn còn rất nhiều cảm xúc.
Thầy trò Chùa Tân Hải cùng trở về nơi này.
Mười sáu năm…
Không phải là quãng thời gian ngắn.
Có những người năm đầu còn rất trẻ…
Hôm nay tóc đã điểm bạc.
Có những em nhỏ ngày nào còn được cha mẹ bế trên tay…
Hôm nay đã ngồi giữa đại chúng chắp tay niệm Phật.
Đến hôm nay…
Vẫn chưa dừng lại.
Cả động Hương Tích phủ đầy hơi nước và mây mù.
Không gian hơi tối.
Độ ẩm rất cao.
Những vách đá phủ sương lạnh.
… Nhưng thật nhiệm mầu…
Ngay sau khi thầy và đại chúng vừa thành tâm trình bạch Tam Bảo…
Mây bắt đầu tan dần.
Không gian dần sáng lên…
Thanh lương…
Thanh tịnh…
Trong lành đến lạ.
Một khóa lễ thật trang nghiêm bắt đầu.
Động gần như chật kín chỗ ngồi…
Nhưng lạ thay…
Không có sự hỗn loạn.
Không có tiếng ồn ào.
Không có cảm giác chen lấn của một nơi du lịch.
Tiếng niệm Quán Thế Âm Bồ Tát vang giữa núi đá.
Quảng Hiếu ngồi nhìn xuống đại chúng…
Mà trong lòng thật sự xúc động.
Khi giữa thời đại đầy bất an này…
Vẫn còn hàng nghìn con người chịu ngồi giữa núi đá hàng giờ đồng hồ…
Để niệm Phật.
Để lạy Phật.
Để quay về với tâm mình.
Khi người già…
Người trẻ…
Người nghèo…
Người khổ đau…
Cùng cúi đầu dưới chân Mẹ Quán Âm.
Khoảnh khắc khiến Quảng Hiếu nhớ nhất…
Là lúc cuối khóa lễ.
Quảng Hiếu đã cùng đại chúng “hoá duyên”…
Hoá những phiền não.
Hoá những lo âu.
Hoá những bất an.
Hoá những tham sân si chất chứa trong lòng bao năm tháng…
Sau giây phút ấy…
Nhìn xuống đại chúng…
Ai ai cũng như nhẹ đi rất nhiều.
Có người khóc.
Có người cười.
Có người chỉ lặng im…
Nhưng ánh mắt đều sáng hơn lúc đầu khóa lễ.
Đồng thanh phát nguyện:
“Đời con đau khổ đã nhiều
Bao nhiêu nước mắt thấm đôi mi này
Cầu mong Mẹ nắm bàn tay
Dắt con ra khỏi tháng ngày đau thương…”
Tiếng phát nguyện vang lên…
Mà Quảng Hiếu thật sự không biết diễn tả bằng lời thế nào nữa.
Chỉ thấy…
Trong khoảnh khắc ấy…
Động Hương Tích không còn là một thắng cảnh nữa…
Mà đã trở thành một thế giới Tịnh Độ giữa nhân gian.
Xin tri ân đại chúng đã cùng nhau giữ gìn sự trang nghiêm suốt khóa lễ.
Mạch tâm linh của hành trình mười sáu năm này…
Sẽ còn tiếp tục mãi.
Để mỗi năm trở về…
Không chỉ là một chuyến hành hương.
Mà là một lần…
Được trở về với chính tâm mình.






















































