Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Niệm Quán Thế Âm Bồ Tát không chỉ là gọi tên Ngài.
Mà là học sống theo hạnh của Ngài.
Biết lắng nghe.
Biết cảm thông.
Biết cứu khổ.
Biết nhẫn nhục.
Biết đem tình thương vào cuộc đời.
Sau khi Đức Phật giảng về công đức, năng lực cứu khổ và hạnh nguyện của Quán Thế Âm Bồ Tát, Ngài Vô Tận Ý Bồ Tát liền đứng dậy bạch Phật:
“Bạch Đức Thế Tôn! Tại sao Quán Thế Âm Bồ Tát dạo đi cõi Sa Bà này? Và tại sao Ngài vì chúng sinh nói Pháp? Cùng sức phương tiện việc đó thế nào?”
Không phải là câu hỏi về sự linh ứng.
Mà là câu hỏi về tâm nguyện của một vị Bồ Tát.
Quán Âm không đến Sa Bà để ngắm nhìn khổ đau.
Quán Âm đến Sa Bà để cứu khổ đau.
Ngài không đi tìm sự an vui cho riêng mình.
Mà đi tới nơi có những con người đang cần được yêu thương.
Người đời thấy khổ thì tránh.
Bồ Tát thấy khổ thì đến.
Người đời thấy nước mắt thì quay lưng.
Bồ Tát thấy nước mắt thì bước tới.
Đừng chỉ cầu mong Quán Âm bước vào cuộc đời mình.
Hãy học hạnh Quán Âm bước vào cuộc đời người khác.
Bởi …
Một lời hỏi han chân thành.
Có thể cứu một tâm hồn đang tuyệt vọng.
Một sự lắng nghe đúng lúc.
Có thể làm vơi đi một nỗi khổ.
Một vòng tay cảm thông.
Có thể hàn gắn một trái tim đang tổn thương.
Một tấm lòng từ bi.
Có thể thay đổi cả một cuộc đời.
Không chỉ là một danh hiệu.
Mà là biểu tượng của lòng từ bi đang hiện diện giữa cuộc đời.
Một người con biết chăm sóc cha mẹ già.
Đó là Quán Âm.
Một người biết lắng nghe người khác.
Đó là Quán Âm.
Một người biết giúp đỡ người đang khổ.
Đó là Quán Âm.
Mà biết đem hạnh lắng nghe, cảm thông, yêu thương và cứu khổ đi vào đời sống hằng ngày.
Để nơi nào có khổ đau.
Nơi đó có sự hiện diện của lòng từ bi.
Và nơi nào có lòng từ bi.
Nơi đó Quán Âm vẫn đang hiện hữu giữa cuộc đời.
Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu.
