Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Vì sao Quán Thế Âm Bồ Tát dạo đi cõi Sa Bà.
Qua kinh Phổ Môn, chúng ta hiểu rằng …
Ngài đến cõi Sa Bà không phải vì còn lưu luyến cuộc đời.
Cũng không phải vì còn điều gì chưa viên mãn.
Mà bởi vì…
Ngài không nỡ quay lưng trước tiếng kêu cứu của chúng sinh.
Người đời thấy khổ thì tránh.
Còn Bồ Tát thấy khổ thì bước tới.
Đó chính là lòng Đại Bi.
Muốn giúp con người thoát khổ thật sự.
Thì phải giúp họ hiểu được nguyên nhân của khổ đau.
Và con đường chuyển hóa khổ đau.
Cho nên…
Ngài Quán Thế Âm Bồ Tát không chỉ cứu khổ.
Ngài còn vì chúng sinh mà nói Pháp.
Pháp không chỉ ở trong kinh.
Mà còn ở trong từng việc làm.
Không chỉ vang lên từ pháp tòa.
Mà còn được viết bằng cả một cuộc đời.
Người nói Pháp hay nhất.
Không phải là người nói nhiều nhất.
Mà là người sống được những điều mình nói.
Đừng chỉ học cách nói những điều tốt đẹp.
Hãy học cách sống những điều tốt đẹp.
Bởi…
Một tấm lòng chân thành.
Đã là một bài pháp.
Một việc làm thiện lành.
Đã là một bài pháp.
Một sự lắng nghe.
Đã là một bài pháp.
Một đời sống hiền thiện.
Chính là bài pháp có sức cảm hóa lớn nhất.
Mà còn biết lấy chính cuộc đời mình để làm sáng tỏ lời Phật dạy.
Để nơi nào có yêu thương.
Nơi đó có Phật pháp.
Và nơi nào có từ bi cùng trí tuệ.
Nơi đó Quán Thế Âm Bồ Tát vẫn đang hiện hữu giữa cuộc đời.
Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu.
