… Khi lòng tri ân kết nối hai cõi âm dương.
… Khi lòng tri ân hòa cùng đất trời.
Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính lạy Tam Bảo.
Thưa cùng đại chúng.
Một ngày.
Ba địa chỉ đỏ của Tổ quốc.
Ba điểm dừng chân.
Nhưng chỉ có một tâm nguyện.
Đó là thành kính tri ân các Anh hùng Liệt sĩ và nguyện cầu cho chư Anh linh đồng nương nhờ Phật lực mà siêu sinh Tịnh độ.
“Điều gì khiến Quảng Hiếu xúc động nhất trong ngày hôm nay?”
Quảng Hiếu không trả lời ngay.
Bởi điều xúc động nhất…
Lại không nằm trong chương trình.
Mà đến từ…
Thời tiết.
Miền Trung.
Mùa mà ai cũng nghĩ sẽ nắng như thiêu như đốt.
Thế nhưng…
Suốt cả ngày.
Từ Nghĩa trang Đường 9.
Đến Thành cổ Quảng Trị.
Rồi bên dòng Thạch Hãn.
Bầu trời luôn dịu mát.
Gió thổi nhè nhẹ.
Không khí thanh lương.
Có những lúc…
Lạnh se se.
Nhiều Phật tử mỉm cười bảo nhau:
“Cứ ngỡ như đang ở giữa mùa thu Hà Nội.”
Có người gọi đó là sự trùng hợp.
Có người gọi đó là may mắn.
Còn Quảng Hiếu…
Chỉ biết chắp tay cúi đầu thành kính biết ơn.
Bởi khi hàng trăm người cùng một lòng hướng về Tam Bảo.
Cùng tưởng niệm những người đã hy sinh vì Tổ quốc.
Cùng đồng thanh niệm một câu Nam Mô A Di Đà Phật.
Thì cảnh cũng chuyển theo tâm.
Đất trời…
Dường như cũng trở nên hiền hòa hơn.
Đạo tràng thành kính có mặt tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9.
Sau nghi thức dâng hương tưởng niệm.
Đại chúng lặng lẽ kinh hành quanh nghĩa trang.
Tiếng Nam Mô A Di Đà Phật đều đều vang lên giữa hàng vạn phần mộ.
Không ai nói chuyện.
Không ai bước vội.
Chỉ có những bước chân thật chậm.
Như sợ làm động giấc ngủ ngàn thu của những người đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Là một lời tri ân.
Mỗi câu Phật hiệu.
Là một lời cầu nguyện.
Mỗi nén hương.
Là một lời hứa.
Rằng…
Thế hệ hôm nay sẽ không bao giờ quên sự hy sinh cao cả ấy.
Đoàn trở về Thành cổ Quảng Trị.
Mảnh đất mà từng tấc đất.
Từng ngọn cỏ.
Đều thấm đẫm máu đào của biết bao người lính.
Đại chúng thành kính dâng hương tại Cây Thiên Mệnh.
Lặng lòng nghe lại câu chuyện bi hùng của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ.
Lịch sử hôm ấy.
Không còn là những con số.
Mà trở thành những nhịp đập nơi trái tim của mỗi người.
Đoàn thành kính trao những phần quà tri ân tới các bác Cựu chiến binh.
Những món quà tuy nhỏ.
Nhưng chứa đựng lòng biết ơn rất lớn.
Bởi các bác chính là những chứng nhân của lịch sử.
Là những người đã đi qua chiến tranh để hôm nay đất nước được thanh bình.
Toàn thể đạo tràng trang nghiêm trì tụng Kinh A Di Đà.
Đồng thanh niệm Phật.
Nguyện cầu cho tất cả chư Anh linh các Anh hùng Liệt sĩ, các hương linh đồng bào tử nạn và chư hương linh hữu duyên đồng nương nhờ Phật lực mà siêu sinh Tịnh độ.
Đoàn trở về bên dòng sông Thạch Hãn.
Con sông đã đi vào lịch sử.
Con sông đã ôm trọn biết bao người con đất Việt trong những năm tháng chiến tranh.
Đại chúng thành kính dâng hương.
Dâng hoa.
Tưởng niệm.
Hai vòng hoa mang theo tấm lòng của thầy trò và đại chúng Chùa Tân Hải được cung thỉnh xuống thuyền.
Lặng lẽ xuôi về giữa dòng Thạch Hãn.
Không cần những lời nói lớn.
Không cần những nghi thức cầu kỳ.
Chỉ có tiếng gió.
Tiếng sóng.
Tiếng Nam Mô A Di Đà Phật ngân vang giữa màn đêm.
Và những ánh mắt lặng nhìn theo hai vòng hoa đang dần hòa vào dòng nước.
Quảng Hiếu chợt hiểu rằng…
Tri ân…
Không chỉ là tưởng nhớ người đã khuất.
Mà còn là nhắc nhở người đang sống.
Phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của tiền nhân.
Bởi vậy…
Còn gì linh thiêng hơn…
Khi lòng tri ân kết nối hai cõi âm dương.
Để đạo lý “Uống nước nhớ nguồn” và tinh thần “Đền ơn đáp nghĩa” của dân tộc Việt Nam mãi mãi được gìn giữ và tiếp nối.
Vô Tướng Khùng Tăng – Mạt Nhân: Quảng Hiếu.









































































